Will Tae Diary

Will Tae


“To awaken quite alone in a strange town is one of the pleasantest sensations in the world. You are surrounded by adventure. You have no idea of what is in store for you, but you will, if you are wise and know the art of travel, let yourself go on the stream of the unknown and accept whatever comes in the spirit in which the gods may offer it,” – Freya Stark in Baghdad Sketches.

Inspired by National Geographic’s “Photos: Famous Great Travelers

What strange town(s) have you woken up in ready for an adventure?

Follow me on Facebook:
Wanderlustress | Promote Your Page Too

View original post

Leave a comment »

Simply Film

Because I know you’re all waiting with bated breath, here’s my top three must-sees this year:

3. The Grey

Call me what you will, but there’s something about Liam Neeson’s latest teeth-grinding grit-fest that stuck with me. Director Joe Carnahan has taken the rather tired plane crash survival premise and created a film that will have you genuinely rooting for the world-weary protagonist and his cohorts. Neeson brings his best to this role with the type of raw performance we haven’t seen from him since Schindler’s List. 

2. Prometheus

While my fellow film-critic extraordinaires had some negative things to say about Ridley Scott’s Alien prequel, I’ll go up to bat for a movie that brought some much-needed energy to the big screen this year. Some truly golden performances from Michael Fassbender and Idris Elba, in addition to Scott’s directorial prowess, push Prometheus over the threshold of the standard, big-budget CGI…

View original post 150 more words

Leave a comment »

Leave a comment »

Rainbow Dreams

“Người ta từ nước ngoài về, thông minh tuấn tú, tuổi trẻ hứa hẹn, gia thế lại tốt, đặc biệt cậu ta lại không khoa trương, tuổi còn trẻ đã biết khiêm tốn che giấu sự sắc sảo. Cậu ấy và chúng ta, người trên trời, kẻ dưới đất!”

Lòng tự tin lung lay chực đổ mà Lăng Lăng xây đắp trên lời cam kết tựa như lâu đài giữa không trung của Dương Lam Hàng, nay mới nghe mẹ nói mấy câu, đã mang cô đá thẳng cẳng từ trên cao rớt xuống.

Ném mạnh đến nỗi cô ngoài đau đớn ra, không còn cảm giác được gì nữa.

“Lăng Lăng, đàn ông xuất sắc như thế, con không giữ được đâu.”

Lăng Lăng như con rối gỗ mất tri giác, mơ hồ gật đầu, vui sướng hay thương tâm đều hóa thành tê liệt.

Lúc này, mặt trời…

View original post 3,920 more words

Leave a comment »

Leave a comment »